Em Gái Dễ Bắt Nạt

★ ★ ★ ★ ★

Tác giả: ⛤Lâm Tuyết Nhi   Trạng thái: Đã hoàn thành  


Chương 7

Bành Hạo Luân chưa bao giờ biết, chính mình có một ngày cũng sẽ làm ra hành động “Đoạt mệnh liên hoàn call”.

Dương Hồng Hồng vẫn không tiếp điện thoại của anh, tiếng chuông di động vang a vang, cuối cùng luôn là tiến vào giọng nói hộp thư, mặc dù sau đó anh đã cố gắng kềm chế tính khí để cùng Cốc Y Lệ thảo luận xong chuyện công vịêc, tiếp tục lại call cho Dương Hồng Hồng, vẫn không chiếm được bất kỳ trả lời nào.

Chống được đến lúc tan tầm, anh lại gọi nữa, vẫn là tiến vào giọng nói hộp thư; Cuối cùng thật sự không còn cách nào khác, anh làm bộ như không có việc gì mà gọi điện thoại đến nhà họ Dương, tương đối có kỹ xảo mà hỏi thăm, mới từ trong miệng mẹ Dương Lâm Hương Quân biết được Dương Hồng Hồng có gọi điện thoại về nhà báo, nói là đêm nay sẽ cùng đồng sự lên núi uống trà, đi chơi tới, trễ một chút mới về nhà.

Đồng sự?! Trong đầu anh lập tức liên tưởng đến người đàn ông trước kia đi đón cô tan tầm.

Anh nhớ rõ đối phương là đồng sự đồng kỳ của cô, nghe nói đồng sự đồng kỳ tiến vào bởi vì có cái gọi là “tình cảm cách mạng” làm nền tảng, cảm tình cũng dễ dàng bồi dưỡng nhất.

Đáng ghét! Anh lo lắng e rằng không chỉ nam đồng sự của cô, mà còn có ngừơi đàn ông ngày đó lái xe đi đón cô tan tầm. Lúc ấy cô chủ động lên xe người ta, cảm giác là có quen biết với đối phương, anh vẫn không tìm được cơ hội thích hợp hỏi cô về chuyện người đàn ông ngày đó.

Càng nghĩ càng buồn, buồn đến mức không có tâm tình công tác, ngừơi miễn cưỡng nâng cao tinh thần đem hai văn kiện khẩn cấp xử lý cho xong, những chuyện khác thì anh vứt sang một bên, một mình lái xe đi dạo ở trong khu vực thành phố không có mục đích.

Đã qua thời gian bữa tối, nhưng anh cũng không có đói bụng, trong lòng giống như có một tảng đá lớn đè nặng.

Cuối cùng anh cũng lái xe trở về chỗ ở, ngừơi không có lên lầu, mà là đi đến hoa viên trong toà nhà, ngồi ở chỗ âm u, đốt một điếu thuốc lẳng lặng hút.

Anh không rõ ràng lắm đến tột cùng là đã ngồi bao lâu, gần như sắp hút gần hết bao thuốc; Kỳ thật anh không thường hút thuốc, nhưng gần đây mấy lần nghiện hút thuốc lá đều là vì Dương Hồng Hồng.

Cười cười khổ sở, anh cúi đầu hơi hơi nheo mắt lại, đang định hút một ngụm thuốc kẹp ở giữa tay sâu hơn, thì đột nhiên một bóng đen mảnh mai đi tới trước mặt.

Anh thoáng ngẩn ra, chậm rãi nâng mặt lên.

“Anh thật sự là...... Không có thuốc nào cứu được!”

Dương Hồng Hồng trừng mắt đầu mẩu thuốc lá đầy đất, hai má phồng lên, quả thực không dám tin. “Hút thuốc ô nhiễm không khí còn chưa tính, còn xả rác bừa bãi, em có thể tố giác anh với ban quản lý hộ gia đình!”

Bành Hạo Luân không dự đoán được cô sẽ lấy phương thức như vậy xuất hiện, anh theo bản năng chờ ở nơi này “bắt ngừơi”, cô lại phát hiện anh trước, hơn nữa còn trực tiếp “giết” đến trước mặt anh, ánh mắt nháy cũng không nháy mà nhìn cô.

Dương Hồng Hồng thấy anh không nói lời nào, còn vẻ mặt thì ngớ ra, không khỏi có chút nghi hoặc, giọng điệu theo đó mềm một chút. “Này! Làm sao vậy? Anh không sao chứ? Anh...... A!”

Cô thở nhẹ một tiếng, bởi vì anh đột nhiên ném đi điếu thuốc còn thừa, đứng lên ôm chặt cô.

Lực ôm của anh hơi mạnh, gần như muốn nhấc cả người cô lên, giống như là đã cùng với cô chia lìa vài trăm năm rồi vậy, tìm tìm kiếm kiếm, rốt cục cũng tìm được cô vậy.

“Bành Hạo Luân, anh......” Dương Hồng Hồng nhẹ nhàng thở dài.

Cô vốn đang giận anh, giận suốt một buổi chiều đến cả đêm, di động hiện ra anh điện tới, cô cũng không muốn để ý.

Mà tối nay đi dạo cùng với nhóm đồng sự, cô vốn tưởng rằng mình có thể tạm thời vứt bỏ suy nghĩ, thả lỏng một chút, kết quả cũng không phải là như cô suy nghĩ.

Cô cùng nhóm đồng sự ăn cơm, sẽ nhớ tới anh ăn cơm chưa; Cô cùng nhóm đồng sự uống trà nói chuyện phiếm, sẽ nhớ tới anh hôm nay có uống nhiều cà phê hay không; Cô gặp nhóm tình nhân lên núi du ngoạn, sẽ nghĩ tới không biết ngày nào đó cô mới có thể cùng anh đi ra ngoài du ngoạn, lấy thân phận tình nhân......

Vừa rồi nhóm đồng sự lái xe đưa cô trở về, khi cô xuyên qua trung đình, đầu tiên là ngửi được một mùi thuốc, nháy mắt nhớ lại chuyện lần trước anh xông vào trong thang máy, tim chấn động, cô nhìn quanh cả trung đình, sau đó tìm được bóng dáng cô độc giấu ở chỗ âm u.

Không biết vì sao, vừa thấy trên vầng trán anh âm u, tim của cô liền mềm, ngực bị đốt, lại có chút muốn khóc, hiện tại được anh dùng sức ôm, buồn bực trong lòng lại không còn nhiều lắm .

“Hồng Hồng......” Cuối cùng anh cũng phun ra, giọng điệu căng thẳng, có thể là hút quá nhiều thuốc, cũng có thể là vì tâm tình kích động.

“Anh, anh làm sao vậy? Buông ra trước đi!” Dương Hồng Hồng nhẹ nhàng đẩy bờ vai của anh ra, nhưng anh bất động như núi.

Kính nhờ! Hiện tại rốt cuộc là tình huống gì?

“Bành Hạo Luân, có người đang nhìn, anh, anh đừng......” Vừa vặn có hộ gia đình khác trở về, khi đi qua trung đình không khỏi trộm dò xét bọn họ dính vào cùng nhau, hại Hồng Hồng xấu hổ vô cùng, nhưng người đàn ông trước mặt kiên quyết không buông tay, cô không muốn so sức lực với anh, bởi vì nhất định sẽ thất bại, cho nên cô cũng không có chống cự nhiều, trong lòng lặng lẽ thở dài, tùy ý anh ôm.

Một lát sau, Bành Hạo Luân dừơng như đã hoàn hồn, kéo cô bước đi; Cô cũng không có hỏi nhiều, chỉ đi theo bước chân của anh.

Bàn tay to thô ráp có lực của anh vững vàng nắm cô như cây cỏ mềm mại, dắt cô tiến vào trong thang máy, lại mang cô về chỗ ở lầu năm của anh.

Vừa vào cửa, cô còn chưa kịp cởi giày, cả người đã bị đặt ở trên cửa, nụ hôn nồng nhiệt điên cuồng lập tức áp chế cô, anh vội vàng cùng nhiệt tình mà trước đây chưa từng gặp, từng cái đụng chạm đều giống ở trên người cô châm một trận hỏa, cô bị công kích mà không có lực chống đỡ, suy nghĩ trở nên hỗn loạn không chịu nổi, thân thể thì vô cùng thành thực mà đáp lại anh.

Hơi thở của cô cùng anh hoà vào nhau, tình dục lập tức đốt lên, làm cho cô cũng vội vàng mà kéo quần áo của anh ra, nhiệt tình hôn lại anh, cũng nếm được mùi nicotin nhàn nhạt trong miệng anh.

Khát vọng muốn quấn lấy nhau tới quá nhanh, mặc cho ai cũng không có cách ngăn cản, bọn họ từ cửa trước quấn lấy đến phòng khách, sau đó cùng ngã xuống thảm trên đất.

Dương Hồng Hồng tóc dài tán loạn, da thịt nóng lên, thân thể ẩm ướt chờ mong đựơc lấp đầy, mười ngón tay xoa lộn xộn tóc đen dày đặc của anh, lưng eo không ngừng đẩy về phía anh.

Một khắc kết hợp rất nhanh tiến đến, Bành Hạo Luân phát ra một tiếng gầm nhẹ, thẳng lưng tiến công, toàn bộ tiến vào ở trong chỗ sâu của cô.

Dương Hồng Hồng nhíu mày kêu nhỏ, không phải bởi vì đau đớn, mà là vách trong ở giữa hai chân non mịn nháy mắt đã bị kích thích, làm cho thân thể cô không nhịn được mà run run. “Hạo Luân, chậm một chút...... Quá nhanh ......”

Cô cảm giác được người đàn ông thả chậm tốc độ, nhưng dường như hoàn toàn không có khả năng chậm lại, bởi vì cô cũng vội vàng đáp lại hoàn toàn anh muốn.

Cô theo động tác của anh mà làm, theo thở hổn hển của anh mà rên rỉ, cô cùng anh hòa hợp một thể, dùng tư thái thân mật nhất biến thành trẻ sinh đôi kết hợp, dục vọng của anh trực tiếp nhắn nhủ vào trong lòng cô, làm cho cô tùy theo múa, cùng anh ngã vào trong ái dục đầy màu sắc.

Cao trào tới vừa nhanh lại mãnh liệt, bọn họ ôm chặt lẫn nhau, màu sắc rực rỡ ngàn ngàn vạn vạn nổ tung thành từng mảnh nhỏ, dịch ấm ẩm ướt đục tiết ra, nhiệt tình bắn nhanh, làm cho thân hình trải qua từng đợt chiến lật, thần trí hút ra.

Phảng phất qua hồi lâu, Dương Hồng Hồng cảm giác chính mình bị ôm ngang, cô lười biếng mở hai tròng mắt lên, thấy Bành Hạo Luân ôm cô dùng bả vai đẩy ra cửa phòng ngủ, đem cô đặt ở trên giường lớn, sau đó đứng dậy bỏ đi quần áo còn ở trên người.

Anh bước lên giường, giúp cô bỏ đi áo đã bị xé đến thắt lưng cùng với tất chân cùng quần lót đã bị xé rách, làm cho hai người cùng trần trụi, anh lại nằm xuống ôm cô vào lòng lần nữa, không nói một câu, nhưng ở trong hỗn loạn cô vẫn có thể cảm giác được anh không ngừng hôn xuống cẩn thận.

Nghỉ ngơi trong chốc lát, ý thức của cô dần dần thanh tỉnh, cảm giác ngừơi đàn ông ôm cô vẫn không có đi vào giấc ngủ, bởi vì lòng bàn tay nóng hừng hực của anh vẫn đang chậm rãi vuốt ở trên lưng trần của cô.

Cô bật ra một tiếng thở dài, nhớ tới chuyện liên tiếp hôm nay, nhịn không được mà hỏi: “Anh gọi điện thoại cho em nhiều như vậy, muốn nói cho em biết chuyện gì sao?”

Nghe được câu hỏi tinh tế của cô, Bành Hạo Luân hình như có hơi chấn động, lấy ngón cái cùng ngón trỏ nhẹ giữ cằm của cô, nhìn sau hoan ái ánh mắt xinh đẹp còn giữ sương mù, vẻ mặt anh chuyên chú, môi mỏng giật giật, nhưng vẫn còn không tìm được thanh âm của mình.

Dương Hồng Hồng cắn cắn môi dưới, khuôn mặt đỏ hồng, cố lấy dũng khí nói ra: “Hôm nay khi ở văn phòng sân bay, em đột nhiên rất muốn gọi điện thoại cho anh...... Muốn nói chuyện với anh, bất cứ cái gì cũng được, chỉ cần có thể nghe được thanh âm của anh, em...... sẽ rât vui vẻ.”

Mặt cô đỏ hơn, biểu tình có chút thiếu tự nhiên, nhưng rất đáng yêu.

“Em thừa dịp trước khi đi làm mười phút gọi điện thoại di động cho anh, nhưng mà không phải anh tiếp, là Y Lệ tiếp ...... Bành Hạo Luân, em nghĩ...... em cảm thấy............ Y Lệ hẳn là rất thích anh, chị ấy có cảm tình với anh, em muốn hỏi, có phải anh cũng có cảm tình với chị ấy hay không? Có phải quyết định ở cùng một chỗ với chị ấy hay không?”

Lời của cô làm cho vẻ mặt của anh càng lúc càng chuyên chú, sau khi câu hỏi cuối cùng được ném ra, ánh mắt của anh trong nháy mắt trợn to, sau đó lông mi đè xuống, hai mắt híp lại, tia sáng sắc bén ở đáy mắt lẻn ra.

Dương Hồng Hồng bị anh nhìn chòng chọc nên lưng có chút run run, cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười lại có chút đáng thương. “Em không tiếp điện thoại của anh, một là vì phải bắt đầu làm việc, hai là vì...... trong lòng em thực không thoải mái.” Cô nở nụ cười ngắn ngủi, đôi mắt có tầng hơi nước.

“Đêm nay một đám đồng sự kết bạn đi chơi, em liền đi theo bọn họ, nhưng cả buổi tối em đều tâm thần không yên, vẫn nghĩ chuyện giữa anh và em không thể kéo dài như vậy, em muốn nói rõ với anh......”

“Anh không chia tay!” Người đàn ông gầm nhẹ mang theo uy hiếp.

“A?” Dương Hồng Hồng ngẩn ra, cảm giác bàn tay to đàn ông co rút lại, cái ôm của anh cũng có lực .

“Dương Hồng Hồng,” Anh mang cả họ tên cô kêu ra, ánh mắt thật dã man. “Nếu em giống lần trước muốn đẩy anh ra, anh tuyệt tuyệt đối đối sẽ không đáp ứng , em đừng nghĩ! Anh không chia tay!”

“Em, em không có a......” Cô cũng không phải muốn chia tay, cô chính là tính cùng với anh ngả bài, nói ra hết mọi chuyện, nên như thế nào thì như thế đó, luôn né tránh sẽ không có tiến triển .

Thanh âm của Bành Hạo Luân đè lại ấp úng của cô, luống cuống nhưng lại nói rõ ràng: ”Y Lệ có thể là có cảm tình với anh, nhưng anh không có cái loại cảm giác này với cô ta...... anh nói, đương nhiên anh thích cô ta, nhưng mức độ gần như là loại quan hệ bạn bè, bởi vì cô ta là một partner làm việc rất tốt, một người có tài hoa, nhà thiết kế chuyên nghiệp rất chủ kiến, cho tới bây giờ anh không xem cô ta như đối tượng kết giao, anh và Y Lệ là bạn bè, cũng là partner công tác, nhưng tuyệt đối không có khả năng trở thành tình nhân, em không hiểu sao?”

Dương Hồng Hồng ngây ngốc nhìn anh, một hồi lâu mới ngập ngừng hỏi: “Vì sao em nên biết? Còn có, anh nói anh không chia tay, chúng ta lại không có kết giao qua, cũng không phải quan hệ người yêu, nếu như vậy, tại sao nói đến ‘Chia tay’?”

“Dương Hồng Hồng!” Thanh âm của anh giống như là nhảy ra từ kẻ răng, dường như bị tức không nhẹ.

Dương Hồng Hồng đỏ bừng mặt, cắn chặt cánh môi, quật cường lại có vẻ yếu ớt, Bành Hạo Luân vừa thấy bộ dáng này của cô, thì hai loại cảm giác tức giận cùng thương tiếc ở bên trong tim dâng lên.

Anh đem cô giam cầm ở dứơi thân, hơi thở nóng rực phất lên gò má mềm mại của cô, khàn khàn mà phun ra từng chữ một, “Chúng ta không phải người yêu sao? Chúng ta không có đang kết giao sao? Em cũng dám hoài nghi! Anh chưa bao giờ để cho ai đem anh đùa giỡn xoay vòng vòng, chỉ có em mới có bản lĩnh này, nếu chúng ta không phải người yêu, chẳng lẽ chỉ là vì thỏa mãn nhu cầu sinh lý lẫn nhau cho nên mới cùng một chỗ gần gũi sao? Em hy vọng là như thế này sao?”

Hỏi cuối cùng, biểu tình của anh nghiêm khắc, tràn ngập ý cảnh cáo kín đáo, giống như chỉ cần cô dám can đảm nói “đúng”, anh thật sự sẽ tức giận mà vặn gãy cổ của cô.Lệ quang trong mắt của Dương Hồng Hồng lóe ra, cô cũng không muốn khóc, nhưng cô lại không có biện pháp. Cô hấp hấp cái mũi, rồi liều mạng lắc đầu, vừa khóc vừa nói: “Anh lại không có theo đuổi em, chúng ta...... Chúng ta cũng chỉ là đột nhiên ở cùng một chỗ, ở trên giường luôn vì lẫn nhau mang đến khoái hoạt...... cái gì anh cũng không có đề cập qua, em làm sao biết...... Chúng ta đến tột cùng có tính là một đôi tình nhân không?”

“Hồng Hồng a......” Anh đau lòng gọi thấp, bàn tay to đang cầm khuôn mặt nước mắt của cô, ấn xuống vô số nụ hôn, cũng không thể tránh khỏi nếm được vị nước mắt của cô, làm cho ngực anh co lại. “Hồng Hồng ngốc, anh là đang theo đuổi em mà, anh......”

Anh thở dài, khuôn mặt tuấn tú cũng đỏ lên. “Được rồi, anh thừa nhận, kinh nghiệm theo đuổi con gái của anh thật sự nghèo, anh nghĩ đến em thích như vậy.”

“Thích loại nào?” Cô chớp lông mi ẩm ướt, bị nụ hôn của anh hơi trấn an.

Anh hạ giọng, ở bên tai cô nhẹ thở mê người: “Thích quan hệ nhục dục một chút, thích làm cho thân thể đối phương quen ôm cùng âu yếm trước, sau đó bồi dưỡng ra ăn ý mà người bên ngoài không thể thay thế được.”

Anh lấy hơi thở âu yếm cô, toàn thân da thịt cô ửng hồng, luồng nhiệt ở trong cơ thể kích động, gần như phát ra rên rỉ.

“Em mới không có......” Cô biện hộ yếu ớt.

“Phải không?”

Bành Hạo Luân mỉm cười, không tiến thêm một bước chọc rách lời nói dối của cô, chính là nghiêng đầu, làm cho môi hai người đè lên cùng một chỗ, mà cô thì toàn tâm toàn ý mà đáp lại, ngoan ngoãn vì anh mà mở ra đôi môi hồng, cùng với anh trao đổi một cái hôn nồng nhiệt sâu dài.

“Đừng khóc, Hồng Hồng, đừng khóc.” Anh khàn giọng mà thở dài, quyết định nói hết sự tình. “Còn nhớ rõ trước đó chúng ta ầm ĩ không vui, em nói em muốn tìm người đàn ông khác thử yêu đương một lần không?”

“Ừ!” Cô hơi thở dốc, gật gật đầu.

Anh vuốt tóc dài của cô, “Khi đó kỳ thật anh đang định nói với em, hy vọng đem quan hệ giữa anh và em nói cho rõ ràng, giải thích cho minh bạch, anh hy vọng có thể chính thức cùng em kết giao, đương nhiên, một khi chuyện kết giao công khai, ba mẹ anh cùng ba mẹ Dương khẳng định sẽ biết, anh chính là muốn cho bọn họ đều biết...... Nhưng mà lần đó em lại xuống tay trước, em nói muốn chấm dứt chuyện giữa hai chúng ta, còn muốn tìm người đàn ông khác yêu đương, ai! Lần đó quả thực anh giận điên rồi, em sẽ không biết anh giận thế nào đâu.”

Trái tim của Dương Hồng Hồng đập loạn thùng thùng, hô hấp trở nên dồn dập, thử vài lần mới thốt ra thanh âm, “Khi đó em...... trong lòng em cũng rất khổ sở, có hoang mang có khó chịu, không biết nên làm cái gì bây giờ...... em nghĩ đến chỉ cần buông tha anh, sau đó đi tìm một người khác bắt đầu một lần nữa, hết thảy sẽ trở về bình thường, nhưng mà không có biện pháp...... em không có biện pháp......”

“Hồng Hồng, anh thích không có biện pháp của em.” Yết hầu của Bành Hạo Luân giống như nghẹn lại, nuốt như thế nào đều không loại bỏ được phần cảm giác căng thẳng kia, anh lại thở dài, cam chịu số phận mà mỉm cười.

“Ô......” Cô khóc thành tiếng, giơ tay trắng hồng lên nhẹ nhàng đánh bờ vai của anh, “Anh thật đáng ghét, luôn bắt nạt người ta, em từng nghĩ đến em rất chán ghét em......”

“Không có! Sẽ không ......” Anh vội vàng cãi lại. “Tuyệt đối sẽ không! Anh sao có thể chán ghét em? Hồng Hồng, anh đang đợi em lớn lên mà! Anh thích nhìn em, cũng luôn nhìn em...... Đêm nay em không tiếp điện thoại của anh, anh thật đau lòng.”

“Anh nào có yếu ớt như vậy?”

“Có.” Anh dùng sức gật đầu, vẻ mặt thật tình. “Đàn ông bọn anh tự tôn cùng cảm tình đều rất yếu, động một chút là sẽ bị thương, em muốn thương tổn anh kỳ thật rất đơn giản.”

Dương Hồng Hồng yên lặng, cẩn thận tìm kiếm mặt của anh, trong lòng đẩy ra cảm tình mềm mại lại quen thuộc. “Em không nghĩ phải thương tổn anh......”

“Thật vậy sao?” Ánh mắt trong suốt của anh xúc động.

“Đương nhiên là thật .”

“Vậy hôn anh.” Anh thấp giọng ra lệnh.

Dương Hồng Hồng nhẹ nhàng run lên, bị tia sáng trong mắt anh hấp dẫn thật sâu, loại mê muội không thể dời tầm mắt.

“Hôn anh, Hồng Hồng.” Lần này trong lời nói hình như có chứa ý khẩn cầu.

Tim của cô bị đánh động, ngay cả linh hồn cũng bị dẫn dụ! Cô thoáng động người hôn lên cái miệng của anh, mới dán lên mà thôi, anh đã vì nhiệt tình của cô mở ra.

Bốn cánh môi quấn lấy nhau, đầu lưỡi chơi đùa lẫn nhau, nhiệt độ ở giữa răng môi truyền lại, kích khởi nóng bỏng càng kinh người hơn.

Đột nhiên, anh ôm cô xoay người, để cho cô ghé vào trên người anh.

Bụng non mềm bằng phẳng của cô chống lên nam tính thô cứng rắn của anh, cảm giác anh đã hoàn toàn cao lên, làn da màu đồng cổ lộ ra màu đỏ sậm, hình dạng hùng tráng kia chứng minh anh lại nhiều hưng phấn.

“Hồng Hồng, hôn anh......” Thanh âm của anh khàn khàn gần như khó nhận ra, ánh mắt nhìn thẳng.

Cô bỗng nhiên hiểu ánh mắt thần thái cùng giọng điệu cầu xin thương xót kia của anh, anh đang cầu cô, muốn cầu cô dùng môi, lấy tay hôn anh, vuốt ve anh, không chỉ cái miệng của anh, trong ngực anh có thể được cô đối đãi tốt đẹp, cũng cầu cô yêu thương nam tính dâng trào của anh, làm cho to lớn nóng bỏng thô cứng rắn kia được an ủi.

Cô đỏ mặt lên, không biết mình có thể làm được hay không; Nhưng mà đối tượng là anh, cô liền nguyện ý thử một lần.

Thở sâu, tay cô lướt qua bụng rắn chắc của anh, lại trượt về phía rừng rậm nam tính kia, cô vừa quan sát vẻ mặt của anh, sau đó nhẹ nhàng cầm nam tính kinh hãi kia.

Trong cổ của Bành Hạo Luân phát ra rên rỉ làm ngừơi mặt đỏ, thân hình cao lớn chấn động, khi cô cúi đầu xuống, há mồm thủ ngậm đỉnh rắn chắc của anh, anh phản ứng lại rõ ràng, mông eo thậm chí như bị điện giật co rút chấn động.

“Hồng Hồng, làm ơn......” Anh cắn răng hút không khí, cái trán trồi lên gân xanh.

Phản ứng chân thật nhất của ngừơi đàn ông cổ vũ cho Dương Hồng Hồng thật lớn, làm cho cô hiểu được, thì ra cô cũng có sức lực định đoạt anh, làm cho anh nóng nảy lại bất lực, lại còn khát vọng cô cho.

“Hồng Hồng, làm ơn......”

Ánh mắt của anh làm cho cô có loại cảm giác, giống như cô không thuận theo khẩn cầu, anh thực sẽ nổi điên, nhận thức kia tương đương rung động, làm cho toàn thân cô nóng lên theo, giữa nữ tính cũng theo đó không ngừng rung động.

Cô cầm lấy, cánh môi mở rộng ra chút, đầu đè về phía anh, đầu lưỡi của cô liếm đỉnh mẫn cảm kia, nếm được mùi xạ hương của nam tính, giống như có gì đó từ khe nhỏ của đỉnh chảy ra.

Cô động lên, hai tay phối hợp động tác miệng yêu nó, nam tính thật lớn cứng rắn kia giống như chày sắt bọc một lớp da, nhiệt độ kinh người, mạch máu bởi vì cực kỳ phấn khởi mà hiện lên, cô liếm mút, tới tới lui lui lấy đôi môi bao phủ, tay nhỏ bé thì khuấy động từ trên xuống dưới, vuốt ve hai viên thịt kia.

“Ông trời!” Bành Hạo Luân thở hổn hển mặt đỏ bừng, trong ngực phập phồng kịch liệt, rũ mắt nhìn chằm chằm vẻ mặt cô ngậm của anh.

Toàn thân cô trần trụi, vú tròn xinh đẹp, đầu vú vì kích tình mà vểnh lên rõ ràng, như hai quả mâm xôi nhỏ hồng tươi non đáng yêu, cô quỳ gối bên cạnh người anh tư thái xinh đẹp lạ lùng, tóc mềm mại rơi lung tung ở trên đùi cùng phần eo của anh, tay nhỏ bé non mịn cố gắng cọ xát mẫn cảm nhất giữa hai chân anh, mà cánh môi đỏ mọng như hoa hồng cũng rất cố gắng làm cho anh sung sứơng......

Lúc này cô nâng mắt lên nhìn anh, tầm mắt hai người vừa vặn đối diện.

Lúc này bộ dáng anh tuấn của anh giống như ma quỷ, vừa suy yếu lại gợi cảm, cô cảm giác được, dường như của anh đang trở nên lớn hơn nữa ở trong miệng cùng trong tay của cô, càng cứng rắn hơn, mà bên trong đang dần dần không khống chế được, bởi vì thân hình cao lớn kia không thể lại ngoan ngoãn nằm, mà là bắt đầu khởi động mông eo húc lên trên, muốn giúp mình đưa càng nhiều vào trong miệng cô, hưởng thụ khoái cảm mà cô gây ra cho anh.

Dương Hồng Hồng hưng phấn không thôi, mỗi khi cô đưa vào ngậm càng sâu, thì càng nghe được rên rỉ thô khàn mà nguyên thủy của anh, khát vọng trong cơ thể cô cũng tăng theo.

Thân thể của anh nóng quá, mồ hôi từ trong lỗ chân lông chảy ra, giữa hai chân co rút lại, cảm thấy một cơn đau đớn quen thuộc. Cô cần anh đến nhồi phần trống rỗng kia, đuổi đi loại thật đau đớn kia. “Bành Hạo Luân, em muốn anh...... em muốn anh ở bên trong em......”

Cô lớn mật nói ra dục vọng trong lòng, sau đó nhìn chăm chú xuống tràn ngập tình dục của anh, thay đổi mà nhảy qua quỳ gối phía trên phần eo của anh, một tay giúp đỡ nam tính đỏ sẫm được cô liếm bóng loáng, đem cổ lực lượng kia chỉ dẫn đến giữa đau đớn của mình, hơi lắc mông làm cho nơi riêng tư của hai người ma sát lẫn nhau vài cái, làm cho đỉnh trướng lớn kia dính vào ái dịch động tình của cô, cuối cùng, chậm rãi ngồi xuống đối diện với anh.

“Hồng Hồng...... Trời ạ!”

Chậm rãi trượt vào thân thể cô tư vị tuyệt vời làm cho Bành Hạo Luân ngửa đầu gầm nhẹ, đồng thời Dương Hồng Hồng cũng quát to ra, đây là cô muốn, cô muốn rắn chắc của anh tràn ngập trong cô, muốn cổ lực lượng kinh người kia của anh ở trong chỗ sâu của cô, muốn anh hừng hực vì cô.

“Hạo Luân, em cưỡi anh nhé!” Cô ngồi ở ngang hông anh, hai tay chống lên bụng bằng phẳng của anh, vừa thẹn thùng lại lớn mật, biểu tình có chút nóng lòng muốn thử, nhưng giống như bắt không được chỗ quan trọng.

“Ừ, em cưỡi anh.” Thanh âm của Bành Hạo Luân thô khàn, khóe miệng mang ý cười, hai bàn tay to phân ra chế trụ eo của cô, mông eo bắt đầu động lên xuống. “Cưỡi tốt lắm, đừng rơi xuống.”

Con “ngựa” ở dưới cô tám phần nhịn không được, không để ý người mới như cô không đủ kinh nghiệm, lại tự đong đưa lên; Cô ngồi ở trên người anh, kỳ danh đẹp viết là “cưỡi”, kết quả là bị anh húc đến khàn khàn quát to.

Cô cố gắng đuổi kịp tiết tấu của anh, hơn nữa hai tay của anh hỗ trợ đưa đẩy, sau khi một trận kích thích hỗn loạn qua đi làm cho mắt người ta nổ đom đóm, rốt cục cô cũng có thể cùng anh phối hợp hoàn mỹ.

“Hồng Hồng, anh không có biện pháp từ từ đến, anh không có biện pháp......” Anh đột nhiên trở nên cấp bách, một đôi tay đẩy ngã cô, bao phủ lên thân thể của cô, bộ phận sưng luôn luôn ở trong cơ thể cô.

Cô thở gấp gáp rên rỉ, hai chân tự động vòng lấy eo của anh, hai tay dùng sức ôm lấy anh, móng tay ở lưng anh để lại vết cào, “Em không cần anh từ từ đến, Hạo Luân, lại dùng sức một chút, van cầu anh, em muốn anh......”

Anh nghe theo mệnh lệnh của cô, đè cô nặng, tiến vào cô thật sâu, mỗi một lần va chạm đều mạnh mẽ mà có lực, nơi riêng tư ẩm ướt phát ra tiếng nước cùng với tiếng vang cơ thể phát ra, tiết tấu càng ngày càng gấp, chứng minh dục vọng hai người đã gay cấn, nóng đến mức sắp bốc cháy.

Cao trào tới gần, bọn họ đều đạt tới đỉnh cao nhất.

Cô thét chói tai, khom người kéo căng lên, ở chỗ sâu trong cơ thể đột nhiên xoắn chặt, cuốn lấy anh chặt chẽ, muốn anh buông khí giới đầu hàng. Anh thì thuận theo cổ dục vọng kia, gắt gao để ở bên trong cơ thể nhỏ hẹp ẩm ướt của cô phóng xuất ra tất cả nhiệt tình.

Lần này là một lần sung sướng đầm đìa nhất!

Dương Hồng Hồng hỗn loạn mà nâng lên khóe môi, cảm giác sức lực của anh đang chạy ở trong bụng, đánh sâu vào , cô mơ hồ nghĩ; Sau này nói không chừng còn có thể có nhiều sung sướng đầm đìa phát sinh hơn, cô muốn ở cùng một chỗ với anh....